ĐĂNG NHẬP/ĐĂNG KÝ

ĐĂNG KÝ THÀNH VIÊN

Đăng ký nhanh tài khoản

Đăng ký thành viên Fiona





Nhấp chọn "Đăng ký", tôi đã đọc và đồng ý với các Quy định bảo mậtThỏa thuận sử dụng


Bạn là thành viên Fiona ? ĐĂNG NHẬP

0 0
QUAY LẠI

Thầy là điểm tựa đời tôi!

Thầy là điểm tựa đời tôi!

Mã số dự thi FIONA 25

Người dự thi: Võ Thị Như Trang

Ngày sinh: 06/04/1993

Địa chỉ: Tổ 10, khối phố Quảng Lăng 2, phường Điện Nam Trung, thị xã Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam

Cách đây hơn mười năm, tôi biết đến thầy với cái tên mà mọi người trong làng hay gọi- thầy Thường khuyến học. Khi ấy, tôi chỉ là một cô học trò bé nhỏ nước da đen sạm kèm mái tóc cháy nắng vàng hoe. Vậy mà giờ đây, sau bao bánh xe thời gian luân chuyển, từ điểm tựa nơi thầy Thường, tôi đã lớn khôn, đã biết tìm cho mình một chân trời đầy ước mơ và hi vọng.

hinh-anh-thay-la-diem-tua-doi-toi

Thầy tôi

Còn nhớ những ngày đất nước bước vào thời kì đổi mới, đường làng được xây đắp xi măng, tụi học trò chúng tôi không còn mang áo vá đến trường, sách vở hay bút thước đều đủ cả… Ấy cũng là lúc thầy rời khỏi bục giảng trường THCS Võ Như Hưng và chính thức về hưu. Tuy không còn làm công việc gieo chữ, nhưng thầy vẫn ngày ngày thắp niềm mơ ước cho các đấng học trò của mình, bằng việc lập ra hội khuyến học, khuyến tài, tạo điều kiện học tập cho những học sinh, sinh viên học tốt. Hội lập ra được thầy đã dày công vun đắp, tìm nguồn hỗ trợ ở khắp các nơi.

Nhờ thầy, nhờ quỹ khuyến học mà từ thuở đó cho đến bây giờ, tôi và các học sinh ở địa phương có thêm động lực phấn đấu trong học tập. Bao nhiêu năm ngồi ở ghế nhà trường là bấy nhiêu lần tôi nhận được những phần quà ý nghĩa. Những bằng khen treo kín góc học tập cũng như từng kỉ niệm của tôi về thầy. Kỉ niệm lần đầu tiên là lúc tooi biết đến thầy qua tên gắn liền với 2 chữ “khuyến học”, tôi lội bộ qua xóm đồng tìm đến nhà thầy chỉ để gửi giấy khen ở trường cấp và xin thầy ghi tên nhận quà từ hội khuyến học tộc Võ Như. Kỉ niệm thứ hai là lần được hội khuyến học cấp phát cho xấp vải để học sinh may mặc đến trường. Kỉ niệm thứ ba … kỉ niệm thứ tư và nhiều kỉ niệm khác nữa! Nhớ nhất, vẫn là khoảng trời kỉ niệm đầy buồn đau, nước mắt nhưng cũng đầy niềm tin yêu và hi vọng vào năm 2011, lúc tôi vừa hoàn thành xong việc học THPT, cũng là lúc tôi biết căn bệnh ung thư tuyến giáp đang hành hạ cơ thể mình. Đánh đổi tuổi mười chín với bao đau thương chất chồng cùng các vết mổ, nạo, khoét, cuối cùng tôi cũng tìm thấy hơi thở sự sống. Bắt đầu cuộc đời mới trên hành trình tiếp bước tuổi hai mươi, đó là việc ôn thi lại đại học trong những tháng ngày điều trị bệnh. Bao công sức tôi bỏ ra rồi cũng kết thành quả. Con đường của sự học lại mở ra với tôi khi ấy. Không ai khác, chính thầy là người thắp lửa niềm tin, soi sáng tôi đi suốt cả hành trình.

Thầy chạy vạy khắp các nơi, tìm hỏi chỗ nào có chương trình học bổng để xin cho tôi có thêm điều kiện ra thành thị học tập. Nhà tôi nghèo, ba mẹ tôi không có nhiều tiền để nuôi tôi ăn học, rồi chữa bệnh. Hiểu điều đó, thầy đã giúp tôi bằng những suất học bổng đầy tình thương. Thầy dạy tôi nhiều bài học ý nghĩa, thiết thực với trường đời. Nhiều lúc, tôi trách cái số phận trớ trêu, cùng cực gắn với căn bệnh tôi đang mang. Nhiều lúc, tôi như muốn buông xuôi hết tất cả, khi lúc nào cũng phải đối diện với cảnh thiếu trước hụt sau, giữa cơm áo gạo tiền với thuốc men ở bệnh viện … Nhưng nhờ thầy, tôi đã không còn nuôi cái ý nghĩ yếu đuối và đầy sự nhu nhược ấy nữa. Tôi biết, thầy luôn lo lắng cho tôi, thầy sợ cuộc đời không bằng phẳng với những xô bồ, bon chen sẽ xô bước chân tôi vấp ngã! Và hơn hết, tôi hiểu rằng tình thương của tình dành cho tôi là vô điều kiện.

Khi tôi đã là một cô sinh viên học dưới mái trường Đại học Sư Phạm Đà Nẵng, thời gian về quê thăm thầy không nhiều, nhưng những cuộc gọi điện giữa tôi và thầy vẫn đều đặn. Quên sao được chất giọng trầm ấm của thầy mỗi lần hỏi thăm tôi: “Sức khỏe con sao rồi?” … “Con học có tốt không?”… “Tuần này con  vẫn tham gia nấu cháo từ thiện chứ?” … rồi bao giờ cũng kết thúc rằng: “Không về được thì lâu lâu nhắn tin con vẫn khỏe, như thế để thầy yên tâm!”. Những lời lẽ mộc mạc nhưng đối với tôi sao chân thành quá đỗi. Nhờ đó mà tôi có thêm động lực học tập và nhận về tấm bằng tốt nghiệp đại học sau bốn năm ròng rã vừa học, vừa làm, lại vừa đi bệnh viện điều trị.

Cho đến bây giờ, mỗi dịp về quê, tôi vẫn không quên mang những bài báo tôi viết dành tặng thầy. Khi là bài phóng sự, khi thì truyện ngắn hay đơn thuần là tản văn … bất kể là gì do tôi viết nên, thầy đều nâng niu, trân trọng. Ngày hôm nay, tôi dồn hết những tình cảm, những cảm xúc bấy lâu để viết nên bao dòng nỗi niềm này. Tôi viết chỉ để nhắc nhớ tâm khảm của mình về những công ơn của thầy. Hơn hết, tôi muốn gửi lời tri ân đến thầy, mong thầy luôn vui khỏe và mãi là điểm tựa soi sáng cuộc đời tôi!

Tôi muốn nhờ Fiona gửi tặng cô giáo của tôi một chiếc áo len Fiona

+ Họ tên thầy tôi: Võ Thường, cựu giáo viên trường THCS Võ Như Hưng, thị xã Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam.

+ Địa chỉ nơi thầy ở: khối phố Quảng Lăng 1, phường Điện Nam Trung, thị xã Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam.

Thời trang Fiona

 

Gửi thông tin CV đến nhà tuyển dụng

Email ứng tuyển

File CV đính kèm

BACK TO TOP

CÔNG TY TNHH ĐẦU TƯ & SẢN XUẤT 3S - THƯƠNG HIỆU FIONA
Số 8 Lê Quang Đạo - P.Mỹ Đình 1 - Q.Nam Từ Liêm - Hà Nội - Việt Nam
Mua hàng Online: 0934.543.355 - 02466.544.455 - 02466.537.470
fionathoitrang@gmail.com